Pages

Wednesday, 5 October 2016

Chiến tranh Nga-Mỹ sẽ xảy ra tại Syria?

Nếu Mỹ không áp đặt được vùng cấm bay trên Syria thì coi như ngày của phiến quân tại Aleppo đang được đánh số.

Mỹ cảnh báo Nga, nếu tiếp tục không kích Aleppo thì Mỹ sẽ không đàm phán (về thỏa thuận Nga-Mỹ đã ký hôm 9/9/2016 vừa rồi).
Điều lạ kỳ thứ nhất là Mỹ đã công khai phá hoại thỏa thuận (không chia tách lực lượng; không hợp tác quân sự với Nga) và Nga đã xác nhận là hành động của Lầu Năm Góc vừa qua, của Mỹ tại HĐBALHQ chứng tỏ “ Mỹ mất khả năng thỏa thuận” thì còn gì mà đàm với phán.
Điều lạ kỳ nữa, cảnh báo tiếp theo của Mỹ là sự đe dọa như của một “đứa trẻ bị đánh roi” rằng, nếu không thì quân khủng bố nó sẽ tấn công Nga không chỉ ở Syria mà ngay trên lãnh thổ Nga.
Cảnh báo này thì Nga quá biết, quá hiểu sự nghiêm trọng của sự khủng bố cho nên Nga đã cho rằng, tấn công tiêu diệt quân khủng bố để bảo vệ mình tại Syria có lợi hơn tại vùng Kavkaz… nên phải chấp nhận trả đũa của bọn khủng bố là tất yếu.
Có điều Nga cũng như dư luận trên thế giới không coi đó là điều cảnh báo của Mỹ mà coi đó là “mệnh lệnh” của Mỹ cho quân khủng bố và chứng tỏ Mỹ là quốc gia nuôi dưỡng tài trợ cho khủng bố mới là nguy hiểm đáng sợ cho thế giới.
Bàn đàm phán về Syria sẽ đông người hơn.
Bàn đàm phán về Syria sẽ đông người hơn.
Ở đây chúng ta chỉ quan tâm nếu Nga vẫn tiếp tục không kích cùng với Syria, Iran, Hezbollah quyết tâm dứt điểm Aleppo thì điều gì sẽ xảy ra?
Một là Mỹ sẽ tăng cường vũ khí cho phiến quân như tên lửa vác vai chống máy bay (MANPAD), tên lửa chống tăng (TOW)…
Tuy nhiên với tầm bắn 5000 m, có thể đe dọa được trực thăng vận tải nhưng MANPAD không đe dọa được Mi-28 và K-52 tấn công ở tầm 10.000 m. Trong khi đó xe tăng T-90 vẫn tỏ ra sức mạnh vô đối trước các loại tên lửa chống tăng.
Vì vậy Mỹ có cung cấp số lượng lớn MANPAD, TOW… cho phiến quân và thực tế phiến quân được cung cấp không thiếu, nhưng chẳng thay đổi được thế trận và hạn chế được đòn không kích của Nga. Mỹ hy vọng Nga sẽ gặp rắc rối như Liên Xô ở Afganistan là hão huyền.
Trong khi đó lựa chọn leo thang của Nga lại đa dạng hơn nhiều, đều là những thứ vũ khí hiện đại, khủng khiếp như xe tăng T-90, các hệ thống phun lửa hạng nặng như TOS-1, bom áp nhiệt thermobaric…
Không những thế Nga còn triển khai những lực lượng mặt đất thiện chiến nằm ngoài biên chế quân đội Nga, đó là “quân đoàn Slav” thuộc quản lý của GRU và tác chiến dưới sự chỉ huy chung của Nga-Syria. Số lượng của quân đoàn Slav có thể tăng nhanh theo tình hình.
Như vậy, xét về lực lượng mặt đất thì lực lượng proxy Mỹ do Mỹ chỉ huy hoàn toàn mất lợi thế và nguy cơ bị tiêu diệt bởi lực lượng proxy Nga do Nga chỉ huy là hiện hữu, chỉ là vấn đề thời gian.
Vì vậy, Mỹ chỉ có thể buộc phải sử dụng con bài cuối cùng: Áp đặt vùng cấm bay trên Syria. (Chúng ta không nêu ra phương án Mỹ sẽ triển khai bộ binh tại Syria vì Lầu Năm Góc "chưa đủ độ điên dại" để làm việc đó).
Để có một vùng cấm bay trên Syria, Mỹ phải tiến hành các bước sau:
Bước một là mở đòn tấn công bằng tên lửa hành trình để vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống phòng không, TTLL, Radar (làm mù và điếc) đối phương.
Bước hai là sử dụng máy bay tiêm kích tuần tra, chiến đấu dưới sự chỉ huy điều phối từ máy bay AWACS.
Cuối cùng là sau khi hệ thống phòng không bị hủy diệt, máy bay ném bom, trực thăng chiến đấu sẽ xuất hiện tham gia tấn công mặt đất hỗ trợ bộ binh.
Mỹ đã thực hiện thành công áp đặt vùng cấm bay ở Iraq, Lybia, Afganistan theo các bước này. Tuy nhiên, tại Syria thì… Syria không phải như các quốc gia đó.
Hệ thống phòng không của Syria là do Nga đảm nhiệm hợp pháp. Do đó áp đặt vùng cấm bay tại Syria là đối đầu trực tiếp với Nga. Nga cũng như Mỹ chỉ có thể cấm người khác chứ không một quốc gia nào, liên minh nào có khả năng cấm bay Nga hay Mỹ.
Nga triển khai S-300, S-400; Nga có sân bay Hmeymim, tuần dương hạm Kuznetsov ở Đông Địa Trung Hải; có hệ thống tác chiến điện tử mạnh; có tên lửa hành trình sẵn sàng từ vùng biển Caspi; có máy bay tiêm kích đánh chặn đáng gờm…
Vì vậy, chỉ khi nào Mỹ loại bỏ hủy diệt toàn bộ hệ thống phòng không của Nga tại Syria thì mới có thể áp đặt được vùng cấm bay trên Syria. Tất nhiên khi đó Nga sẽ không ngồi nhìn và điều gì xảy ra thì ngay thế lực “diều hâu” Mỹ cũng giảm nhiệt.
Có thể nói, nếu Mỹ hành động để thiết lập vùng cấm bay trên Syria là tuyên bố chiến tranh với Nga.
Tuy nhiên, để cứu đám phiến quân proxy của Mỹ đang sắp bị hủy diệt tại Aleppo thì ngoài áp đặt vùng cấm bay tại Syria để cứu nguy ra, Mỹ không còn phương án tác chiến nào khác nào khác. Vì thế, Nga không chủ quan, không loại trừ khả năng này của Mỹ.
Một loạt điều binh của Nga đã chứng tỏ Nga sẵn sàng đối phó với tình huống xấu nhất. Fox News đưa tin tối 3/10 rằng, Nga lần đầu tiên đã triển khai một hệ thống bắn tên lửa ở Syria, để chặn các cuộc tấn công tên lửa hành trình của Mỹ và liên quân.
Fox News dẫn lời hai quan chức Mỹ nói rằng, các thành phần của hệ thống phòng không và chống tên lửa SA-23 Gladiator có tầm bắn khoảng 250km, đã xuất hiện vào cuối tuần qua "trên các bến tàu" của một căn cứ hải quân Nga dọc thành phố Tartus của Syria bên bờ Địa Trung Hải.
Vậy Mỹ có tiến hành hoạt động quân sự áp đặt vùng cấm bay trên Syria hay không? Đáng tiếc là đã quá muộn. Chính hành động do dự của Mỹ khi Thổ Nhĩ Kỳ đề xuất lập vùng cấm bay từ năm 2012, khiến Nga chớp thời cơ chiếm lĩnh thế trận.
Và, với thế trận bố trí như hiện nay tại Syria, nếu Mỹ vẫn tiến hành áp đặt vùng cấm bay là liều lĩnh, bất khả thi. Điều này đồng nghĩa với ngày của phiến quân proxy Mỹ tại Aleppo đang được đánh số.

Phó tướng của ông Trump được đánh giá chiến thắng trong cuộc tranh luận

Trong khi vẫn còn rất nhiều ý kiến trái chiều về việc ai đã giành chiến thắng trong cuộc tranh luận đầu tiên giữa hai ứng viên phó tổng thống Mỹ, đa số truyền thông Mỹ nói rằng ông Mike Pence của đảng Cộng hòa chiếm ưu thế hơn.



Ứng viên phó tổng thống đảng Cộng hòa Mike Pence. (Ảnh: Reuters)
Ứng viên phó tổng thống đảng Cộng hòa Mike Pence. (Ảnh: Reuters)
Hai ứng viên phó tổng thống gồm ông Mike Pence của đảng Cộng và ông Time Kaine của đảng Dân chủ tối 4/10 giờ địa phương đã hoàn tất cuộc tranh luận trực tiếp duy nhất.
Trong cuộc tranh luận, hai ứng viên đã “đấu khẩu” gay gắt về nhiều chủ đề nóng được dư luận quan tâm như kinh tế Mỹ hay vấn đề hạt nhân và cả những màn khẩu chiến khi hai bên đào xới những “bê bối”2 đối tác liên danh là ứng viên tổng thống Hillary Clinton và ứng viên Donald Trump.
Báo Washington Post cho rằng, ông Pence của đảng Cộng hòa đã giành chiến thắng trong cuộc tranh luận này.
Theo phân tích của Washington Post, ngay từ lúc mở màn, ông Pence đã tỏ ra thoải mái và tự tin hơn. Ông Pence liên tục hướng về phía máy quay mỗi khi trả lời, điều này cho thấy ông ấy hiểu rõ rằng khán giả thực sự không phải ở trong khán phòng mà chính là những người đang theo dõi truyền hình. Minh chứng rõ nhất là cuộc tranh luận trước giữa ông Trump và bà Clinton hút lượng người theo dõi qua truyền hình kỷ lục, đạt hơn 84 triệu người.
Vị thống đốc bang Indiana này tỏ ra bình tĩnh khi ông lựa chọn không cắt ngang lời để phản phản pháo tất cả những chỉ trích của đối thủ Dân chủ nhằm vào ông Trump. Theo một thống kê trên mạng Twitter, trong suốt cuộc tranh luận kéo dài hơn 90 phút, ông Pence chỉ 19 lần chen ngang, trong khi ông Kaine ở đảng Dân chủ có tới 39 lần chen ngang lời.
Thêm vào đó, trang mạng Bustle đánh giá rằng ông Pence đã làm chủ cuộc tranh luận khi dễ dàng lái chủ đề tranh luận hoặc phớt lờ những gì ông Kaine nói. Tuy nhiên, nhiều ý kiến lại cho rằng cách xử sự đó của ông Pence không phải là khôn ngoan.
Ngược lại, theo đánh giá của Washington Post, ông Tim Kaine của đảng Dân chủ yếu thế hơn trong cuộc tranh luận khi bộc lộ ra sự thiếu bình tĩnh. Ông Kaine bước vào cuộc tranh luận rất nhanh chóng và cố gắng đưa ra thật nhiều công kích nhằm vào ứng viên tổng thống Cộng hòa Donald Trump và sau đó liên tiếp ngắt lời đối thủ Pence đến mức ông này phải cảnh cáo: “Này, ông Thượng nghị sĩ, đừng có chặn họng tôi”. Tuy nhiên, giới quan sát cho rằng, những công kích của ông Kaine cuối cùng cũng “chẳng đi đến đâu”.
Jennifer Nicoll Victor, một phó giáo sư về khoa học chính trị tại Đại học George Mason (Virginia), nhận định: “Có thể nói đây là những cuộc tranh luận âm, dương trái chiều. Nếu trong cuộc tranh luận trước ông Trump của đảng Cộng hòa hùng hổ công kích, thì trong cuộc tranh luận này lại là ông Kaine của đảng Dân chủ. Ông Mike Pence tỏ ra bình tĩnh hơn”.
Trong khi có nhiều đánh giá cho rằng ứng viên của đảng Cộng hòa Mike Pence thắng lợi cho cuộc tranh luận này, số khác lại nói rằng đây là cuộc đối đầu bất phân thắng bại. Kết quả thăm dò dư luận củaCNN/ORC chỉ ra, cả hai ứng viên này nhận được đánh giá chiếm ưu thế như nhau, đều là 38%.
Trang Bustle đánh giá, cho dù ai thắng, ai thua, hoặc không ai cả thì dư luận cũng sẽ nhanh chóng quên cuộc tranh luận của các ứng viên phó tổng thống đến khi diễn ra cuộc tranh luận thứ 2 của ông Trump và bà Clinton. Nhưng cuộc tranh luận này cũng ít nhiều có ý nghĩa khi đây là cơ hội hai ứng viên giới thiệu về mình với hy vọng giành tấm vé vào Nhà Trắng bởi trước đó khoảng 40% người Mỹ không biết ứng viên phó tổng thống là ai.
 
 
Blogger Templates