Pages

Wednesday, 5 October 2016

Chiến tranh Nga-Mỹ sẽ xảy ra tại Syria?

Nếu Mỹ không áp đặt được vùng cấm bay trên Syria thì coi như ngày của phiến quân tại Aleppo đang được đánh số.

Mỹ cảnh báo Nga, nếu tiếp tục không kích Aleppo thì Mỹ sẽ không đàm phán (về thỏa thuận Nga-Mỹ đã ký hôm 9/9/2016 vừa rồi).
Điều lạ kỳ thứ nhất là Mỹ đã công khai phá hoại thỏa thuận (không chia tách lực lượng; không hợp tác quân sự với Nga) và Nga đã xác nhận là hành động của Lầu Năm Góc vừa qua, của Mỹ tại HĐBALHQ chứng tỏ “ Mỹ mất khả năng thỏa thuận” thì còn gì mà đàm với phán.
Điều lạ kỳ nữa, cảnh báo tiếp theo của Mỹ là sự đe dọa như của một “đứa trẻ bị đánh roi” rằng, nếu không thì quân khủng bố nó sẽ tấn công Nga không chỉ ở Syria mà ngay trên lãnh thổ Nga.
Cảnh báo này thì Nga quá biết, quá hiểu sự nghiêm trọng của sự khủng bố cho nên Nga đã cho rằng, tấn công tiêu diệt quân khủng bố để bảo vệ mình tại Syria có lợi hơn tại vùng Kavkaz… nên phải chấp nhận trả đũa của bọn khủng bố là tất yếu.
Có điều Nga cũng như dư luận trên thế giới không coi đó là điều cảnh báo của Mỹ mà coi đó là “mệnh lệnh” của Mỹ cho quân khủng bố và chứng tỏ Mỹ là quốc gia nuôi dưỡng tài trợ cho khủng bố mới là nguy hiểm đáng sợ cho thế giới.
Bàn đàm phán về Syria sẽ đông người hơn.
Bàn đàm phán về Syria sẽ đông người hơn.
Ở đây chúng ta chỉ quan tâm nếu Nga vẫn tiếp tục không kích cùng với Syria, Iran, Hezbollah quyết tâm dứt điểm Aleppo thì điều gì sẽ xảy ra?
Một là Mỹ sẽ tăng cường vũ khí cho phiến quân như tên lửa vác vai chống máy bay (MANPAD), tên lửa chống tăng (TOW)…
Tuy nhiên với tầm bắn 5000 m, có thể đe dọa được trực thăng vận tải nhưng MANPAD không đe dọa được Mi-28 và K-52 tấn công ở tầm 10.000 m. Trong khi đó xe tăng T-90 vẫn tỏ ra sức mạnh vô đối trước các loại tên lửa chống tăng.
Vì vậy Mỹ có cung cấp số lượng lớn MANPAD, TOW… cho phiến quân và thực tế phiến quân được cung cấp không thiếu, nhưng chẳng thay đổi được thế trận và hạn chế được đòn không kích của Nga. Mỹ hy vọng Nga sẽ gặp rắc rối như Liên Xô ở Afganistan là hão huyền.
Trong khi đó lựa chọn leo thang của Nga lại đa dạng hơn nhiều, đều là những thứ vũ khí hiện đại, khủng khiếp như xe tăng T-90, các hệ thống phun lửa hạng nặng như TOS-1, bom áp nhiệt thermobaric…
Không những thế Nga còn triển khai những lực lượng mặt đất thiện chiến nằm ngoài biên chế quân đội Nga, đó là “quân đoàn Slav” thuộc quản lý của GRU và tác chiến dưới sự chỉ huy chung của Nga-Syria. Số lượng của quân đoàn Slav có thể tăng nhanh theo tình hình.
Như vậy, xét về lực lượng mặt đất thì lực lượng proxy Mỹ do Mỹ chỉ huy hoàn toàn mất lợi thế và nguy cơ bị tiêu diệt bởi lực lượng proxy Nga do Nga chỉ huy là hiện hữu, chỉ là vấn đề thời gian.
Vì vậy, Mỹ chỉ có thể buộc phải sử dụng con bài cuối cùng: Áp đặt vùng cấm bay trên Syria. (Chúng ta không nêu ra phương án Mỹ sẽ triển khai bộ binh tại Syria vì Lầu Năm Góc "chưa đủ độ điên dại" để làm việc đó).
Để có một vùng cấm bay trên Syria, Mỹ phải tiến hành các bước sau:
Bước một là mở đòn tấn công bằng tên lửa hành trình để vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống phòng không, TTLL, Radar (làm mù và điếc) đối phương.
Bước hai là sử dụng máy bay tiêm kích tuần tra, chiến đấu dưới sự chỉ huy điều phối từ máy bay AWACS.
Cuối cùng là sau khi hệ thống phòng không bị hủy diệt, máy bay ném bom, trực thăng chiến đấu sẽ xuất hiện tham gia tấn công mặt đất hỗ trợ bộ binh.
Mỹ đã thực hiện thành công áp đặt vùng cấm bay ở Iraq, Lybia, Afganistan theo các bước này. Tuy nhiên, tại Syria thì… Syria không phải như các quốc gia đó.
Hệ thống phòng không của Syria là do Nga đảm nhiệm hợp pháp. Do đó áp đặt vùng cấm bay tại Syria là đối đầu trực tiếp với Nga. Nga cũng như Mỹ chỉ có thể cấm người khác chứ không một quốc gia nào, liên minh nào có khả năng cấm bay Nga hay Mỹ.
Nga triển khai S-300, S-400; Nga có sân bay Hmeymim, tuần dương hạm Kuznetsov ở Đông Địa Trung Hải; có hệ thống tác chiến điện tử mạnh; có tên lửa hành trình sẵn sàng từ vùng biển Caspi; có máy bay tiêm kích đánh chặn đáng gờm…
Vì vậy, chỉ khi nào Mỹ loại bỏ hủy diệt toàn bộ hệ thống phòng không của Nga tại Syria thì mới có thể áp đặt được vùng cấm bay trên Syria. Tất nhiên khi đó Nga sẽ không ngồi nhìn và điều gì xảy ra thì ngay thế lực “diều hâu” Mỹ cũng giảm nhiệt.
Có thể nói, nếu Mỹ hành động để thiết lập vùng cấm bay trên Syria là tuyên bố chiến tranh với Nga.
Tuy nhiên, để cứu đám phiến quân proxy của Mỹ đang sắp bị hủy diệt tại Aleppo thì ngoài áp đặt vùng cấm bay tại Syria để cứu nguy ra, Mỹ không còn phương án tác chiến nào khác nào khác. Vì thế, Nga không chủ quan, không loại trừ khả năng này của Mỹ.
Một loạt điều binh của Nga đã chứng tỏ Nga sẵn sàng đối phó với tình huống xấu nhất. Fox News đưa tin tối 3/10 rằng, Nga lần đầu tiên đã triển khai một hệ thống bắn tên lửa ở Syria, để chặn các cuộc tấn công tên lửa hành trình của Mỹ và liên quân.
Fox News dẫn lời hai quan chức Mỹ nói rằng, các thành phần của hệ thống phòng không và chống tên lửa SA-23 Gladiator có tầm bắn khoảng 250km, đã xuất hiện vào cuối tuần qua "trên các bến tàu" của một căn cứ hải quân Nga dọc thành phố Tartus của Syria bên bờ Địa Trung Hải.
Vậy Mỹ có tiến hành hoạt động quân sự áp đặt vùng cấm bay trên Syria hay không? Đáng tiếc là đã quá muộn. Chính hành động do dự của Mỹ khi Thổ Nhĩ Kỳ đề xuất lập vùng cấm bay từ năm 2012, khiến Nga chớp thời cơ chiếm lĩnh thế trận.
Và, với thế trận bố trí như hiện nay tại Syria, nếu Mỹ vẫn tiến hành áp đặt vùng cấm bay là liều lĩnh, bất khả thi. Điều này đồng nghĩa với ngày của phiến quân proxy Mỹ tại Aleppo đang được đánh số.

Phó tướng của ông Trump được đánh giá chiến thắng trong cuộc tranh luận

Trong khi vẫn còn rất nhiều ý kiến trái chiều về việc ai đã giành chiến thắng trong cuộc tranh luận đầu tiên giữa hai ứng viên phó tổng thống Mỹ, đa số truyền thông Mỹ nói rằng ông Mike Pence của đảng Cộng hòa chiếm ưu thế hơn.



Ứng viên phó tổng thống đảng Cộng hòa Mike Pence. (Ảnh: Reuters)
Ứng viên phó tổng thống đảng Cộng hòa Mike Pence. (Ảnh: Reuters)
Hai ứng viên phó tổng thống gồm ông Mike Pence của đảng Cộng và ông Time Kaine của đảng Dân chủ tối 4/10 giờ địa phương đã hoàn tất cuộc tranh luận trực tiếp duy nhất.
Trong cuộc tranh luận, hai ứng viên đã “đấu khẩu” gay gắt về nhiều chủ đề nóng được dư luận quan tâm như kinh tế Mỹ hay vấn đề hạt nhân và cả những màn khẩu chiến khi hai bên đào xới những “bê bối”2 đối tác liên danh là ứng viên tổng thống Hillary Clinton và ứng viên Donald Trump.
Báo Washington Post cho rằng, ông Pence của đảng Cộng hòa đã giành chiến thắng trong cuộc tranh luận này.
Theo phân tích của Washington Post, ngay từ lúc mở màn, ông Pence đã tỏ ra thoải mái và tự tin hơn. Ông Pence liên tục hướng về phía máy quay mỗi khi trả lời, điều này cho thấy ông ấy hiểu rõ rằng khán giả thực sự không phải ở trong khán phòng mà chính là những người đang theo dõi truyền hình. Minh chứng rõ nhất là cuộc tranh luận trước giữa ông Trump và bà Clinton hút lượng người theo dõi qua truyền hình kỷ lục, đạt hơn 84 triệu người.
Vị thống đốc bang Indiana này tỏ ra bình tĩnh khi ông lựa chọn không cắt ngang lời để phản phản pháo tất cả những chỉ trích của đối thủ Dân chủ nhằm vào ông Trump. Theo một thống kê trên mạng Twitter, trong suốt cuộc tranh luận kéo dài hơn 90 phút, ông Pence chỉ 19 lần chen ngang, trong khi ông Kaine ở đảng Dân chủ có tới 39 lần chen ngang lời.
Thêm vào đó, trang mạng Bustle đánh giá rằng ông Pence đã làm chủ cuộc tranh luận khi dễ dàng lái chủ đề tranh luận hoặc phớt lờ những gì ông Kaine nói. Tuy nhiên, nhiều ý kiến lại cho rằng cách xử sự đó của ông Pence không phải là khôn ngoan.
Ngược lại, theo đánh giá của Washington Post, ông Tim Kaine của đảng Dân chủ yếu thế hơn trong cuộc tranh luận khi bộc lộ ra sự thiếu bình tĩnh. Ông Kaine bước vào cuộc tranh luận rất nhanh chóng và cố gắng đưa ra thật nhiều công kích nhằm vào ứng viên tổng thống Cộng hòa Donald Trump và sau đó liên tiếp ngắt lời đối thủ Pence đến mức ông này phải cảnh cáo: “Này, ông Thượng nghị sĩ, đừng có chặn họng tôi”. Tuy nhiên, giới quan sát cho rằng, những công kích của ông Kaine cuối cùng cũng “chẳng đi đến đâu”.
Jennifer Nicoll Victor, một phó giáo sư về khoa học chính trị tại Đại học George Mason (Virginia), nhận định: “Có thể nói đây là những cuộc tranh luận âm, dương trái chiều. Nếu trong cuộc tranh luận trước ông Trump của đảng Cộng hòa hùng hổ công kích, thì trong cuộc tranh luận này lại là ông Kaine của đảng Dân chủ. Ông Mike Pence tỏ ra bình tĩnh hơn”.
Trong khi có nhiều đánh giá cho rằng ứng viên của đảng Cộng hòa Mike Pence thắng lợi cho cuộc tranh luận này, số khác lại nói rằng đây là cuộc đối đầu bất phân thắng bại. Kết quả thăm dò dư luận củaCNN/ORC chỉ ra, cả hai ứng viên này nhận được đánh giá chiếm ưu thế như nhau, đều là 38%.
Trang Bustle đánh giá, cho dù ai thắng, ai thua, hoặc không ai cả thì dư luận cũng sẽ nhanh chóng quên cuộc tranh luận của các ứng viên phó tổng thống đến khi diễn ra cuộc tranh luận thứ 2 của ông Trump và bà Clinton. Nhưng cuộc tranh luận này cũng ít nhiều có ý nghĩa khi đây là cơ hội hai ứng viên giới thiệu về mình với hy vọng giành tấm vé vào Nhà Trắng bởi trước đó khoảng 40% người Mỹ không biết ứng viên phó tổng thống là ai.

Wednesday, 20 July 2016

Hơn 100 người Hồi giáo ở Trung Quốc gia nhập IS

AFP ngày 21/6 dẫn thông tin từ một tổ chức tư vấn uy tín của Mỹ cho biết đã có hơn 100 người Trung Quốc, chủ yếu là người dân tộc thiểu số, gia nhập tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) trong thời gian qua.

Cảnh sát đứng gác tại một điểm kiểm soát ở Urumqi, thủ phủ Tân Cương hồi tháng 9/2014. (Ảnh: Reuters)
Cảnh sát đứng gác tại một điểm kiểm soát ở Urumqi, thủ phủ Tân Cương hồi tháng 9/2014. (Ảnh: Reuters)
Theo kết quả từ cuộc nghiên cứu về việc tuyển quân của IS do New America Foundation, một tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Washington DC, thực hiện, đã có hơn 100 người Trung Quốc gia nhập IS trong thời gian qua.
Nghiên cứu của New America Foundation dựa trên cơ sở dữ liệu của hơn 3.500 người nước ngoài được IS tuyển mộ do một thành viên IS đào tẩu cung cấp. Trong số đó, có 114 người đến từ Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương (Xinjiang) ở phía tây Trung Quốc, xếp thứ 5 trong danh sách những nơi có nhiều người gia nhập IS nhất trên thế giới, chỉ sau 2 khu vực ở Ả rập Xê út và 1 khu vực ở Tunisia.
Bắc Kinh từ lâu vẫn cho rằng IS đang tìm cách chiêu mộ thành viên từ những người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương. Theo đó, giới chức Trung Quốc đã thực thi những biện pháp kiểm soát gắt gao và siết chặt các quy định đối với một số hoạt động mà Bắc Kinh cho rằng là biểu hiện của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan như cấm để râu dài hay tham gia mùa chay Ramadan.
Tuy nhiên, New America Foundation nhận định, những chính sách trên có thể là nhân tố thúc đẩy một số người Hồi giáo rời bỏ đất nước và tìm đến nơi nào đó thuộc về họ hơn.
Tân Cương là khu vực giàu tài nguyên và là nơi sinh sống của tộc người Duy Ngô Nhĩ. Những mâu thuẫn về sắc tộc khiến khu vực này thường xuyên xảy ra các vụ bạo động, thậm chí có cả khủng bố. Trung Quốc cáo buộc những nhóm người Duy Ngô Nhĩ ly khai như Phong trào Hồi giáo Đông Turkestan (ETIM) là các phần tử đứng đằng sau những vụ tấn công này.

Nga đã cảnh báo cho Thổ Nhĩ Kỳ vài giờ trước khi xảy ra đảo chính

Truyền thông Iran đưa tin, hôm 15/7, chính phủ của Tổng thông Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan đã nhận được thông tin tình báo từ Nga về một cuộc đảo chính sắp xảy ra trong vài giờ tới.


Tổng thống Nga Vlasimir Putin (trái) và người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Tayyip Erdogan. (Ảnh: Reuters)
Tổng thống Nga Vlasimir Putin (trái) và người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Tayyip Erdogan. (Ảnh: Reuters)
Tờ Fars News của Iran cho biết, tuần trước, tình báo Nga đã ghi lại được nội dung một cuộc gọi trong nội bộ quân đội Thổ Nhĩ Kỳ về một kế hoạch đảo chính ở Ankara và Istanbul nhằm lật đổ Tổng thống Erdogan. Một trong những nội dung cuộc gọi bị rò rỉ là phe đảo chính lệnh cho các binh sĩ bắt giữ hoặc ám sát Tổng thống Erdogan ở khu nghỉ dưỡng Marmaris.
Thông tin này lập tức được phía Nga thông báo cho Cơ quan tình báo quốc gia Thổ Nhĩ Kỳ (MIT), Fars News dẫn nguồn tin ngoại giao cho biết.
Nguồn tin nói thêm rằng, chính việc chính quyền của ông Erdogan điều chỉnh chính sách ngoại giao khoảng 1 tuần trước đó là nguyên nhân dẫn đến đảo chính khi “một số nước bên ngoài” nhảy vào cam kết hỗ trợ quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tiến hành đảo chính.
Nguồn tin không nêu cụ thể sự thay đổi chính sách đối ngoại nào của ông Erdogan nhưng gần như chắc chắn rằng đó là việc ông Erdogan quyết định xin lỗi Nga vụ bắn rơi Su-24 để nối lại quan hệ. Và như vậy, nếu nói rằng, sự thay đổi đối sách này khiến ông suýt mất mạng khi trở thành mục tiêu ám sát của phe đảo chính, thì nó cũng cứu mạng ông khi Nga đã chủ động cung cấp thông tin tình báo giúp ông đẩy lùi đảo chính.
Chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ hiện chưa đưa ra bình luận về những thông tin này, song trong thông báo phát đi ngày 19/7, quân đội Thổ Nhĩ Kỳ xác nhận đã biết trước về kế hoạch đảo chính. “Vào hôm 15/7, Cơ quan tình báo quốc gia Thổ Nhĩ Kỳ (MIT) đã được thông báo về một âm mưu đảo chính. Do đó, quân đội đã quyết định đóng cửa không phận, cấm các chuyến bay của máy bay quân sự”, thông báo nêu rõ.
Theo phản ánh của kênh truyền hình quốc gia NTV, MIT nhận thông tin về các âm mưu đảo chính vào lúc 16h ngày 15/7 theo giờ địa phương. Người đứng đầu MIT là ông Hakan Fidan khi đó đã thông báo điều này cho Phó lãnh đạo Bộ Tổng tham mưu Thổ Nhĩ Kỳ vào lúc 16h30. Sau cuộc họp khẩn cấp của Bộ Tham mưu Thổ Nhĩ Kỳ vào lúc 18h, các quyết định khẩn cấp được thông báo cho toàn bộ các đơn vị quân đội của nước này vào lúc 18h30.
Do bị bại lộ, phe đảo chính đã quyết định triển khai kế hoạch sớm hơn, nghĩa là đảo chính nổ ra khoảng 21h30 cùng ngày thay vì 3 giờ sáng ngày 16/7 như dự kiến. Và mặc dù được lên kế hoạch kỹ lưỡng song phe đảo chính đã bị đẩy lùi chỉ vài giờ sau đó.
Đảo chính bất thành tuy nhiên cũng khiến gần 300 người thiệt mạng, hơn 1.000 người bị thương và kéo theo một đợt “thanh lọc” bộ máy lớn chưa từng có ở Thổ Nhĩ Kỳ khi hơn 50.000 người hoạt động ở nhiều lĩnh vực khác nhau bị sa thải, rút giấy phép hoạt động hoặc bị bắt giữ.
Tổng thống Erdogan hồi đầu tuần này cũng ban bố lệnh cấm xuất ngoại đối với các học giả trong nước, đồng thời ban bố lệnh khẩn cấp kéo dài 3 tháng.

Friday, 3 June 2016

New Zealand: Trung Quốc phải giải thích chuyện xây đảo nhân tạo ở Biển Đông

Trung Quốc cần giải thích về hoạt động xây đảo nhân tạo ở Biển Đông, nếu không nước này sẽ tiếp tục gây mất ổn định giữa các quốc gia có nền kinh tế phụ thuộc vào thương mại tự do, trong đó có cả các quốc gia nhỏ hơn cách xa đó nhiều dặm, Bộ trưởng Quốc phòng New Zealand Gerry Brownlee lên tiếng mạnh mẽ bên lề Đối thoại Shangri-La.


Trung Quốc đang ồ ạt xây đảo nhân tạo phi pháp ở Biển Đông, bất chấp sự lên án mạnh mẽ của cộng đồng quốc tế (Ảnh: CSIS)
Trung Quốc đang ồ ạt xây đảo nhân tạo phi pháp ở Biển Đông, bất chấp sự lên án mạnh mẽ của cộng đồng quốc tế (Ảnh: CSIS)
“Điều chúng tôi đang muốn biết từ Trung Quốc là hiểu hơn về điều mà Trung Quốc đang làm”, ông Brownlee nói, liên hệ tới các đảo nhân tạo mà Bắc Kinh xây dựng phi pháp mà giờ tổng diện tích đã vượt trên 1.200 ha.
“Một khu vực hòa bình, các tuyến đường biển và vùng trời mở là điều đặc biệt quan trọng đối với các nền kinh tế của cả thế giới”, Bộ trưởng New Zealand nhấn mạnh trong cuộc phỏng vấn ngày 3/6 bên lề Đối thoại Shangri-La, một diễn đàn an ninh hàng đầu khu vực đang diễn ra tại Singapore.
Đối thoại Shangri-La, diễn đàn an ninh lớn nhất châu Á, diễn ra từ 3-5/6 tại Singapore.
Diễn đàn lần thứ 15 năm nay quy tụ bộ trưởng quốc phòng cũng như các tướng lĩnh quân đội của hơn 30 quốc gia trong khu vực, trong đó có Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter; Đô đốc Tôn Kiến Quốc, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng Trung Quốc, Bộ trưởng Quốc phòng Hàn Quốc Han Min Koo; Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Jean-Yves Le Drian; Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ Manohar Parrikar, Bộ trưởng Quốc phòng New Zealand Gerry Brownlee...
Trưởng đoàn Việt Nam tại Shangri-La 2016 là Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.
Các vấn đề chính dự kiến được thảo luận tại diễn đàn là căng thẳng ở Biển Đông, chủ nghĩa khủng bố thánh chiến tại châu Á, các hành động quân sự của Triều Tiên và an ninh mạng.
Hoạt động cải tạo đất của Trung Quốc, cùng với tuyên bố đơn phương hơn 80% diện tích Biển Đông, đã gây lo ngại cho các quốc gia vốn phụ thuộc vào thương mại hàng hải qua khu vực. Bắc Kinh bao biện rằng lý do chính của việc xây đảo nhân tạo là phục vụ các mục đích dân sự như tìm kiếm và cứu hộ hàng hải.
Trung Quốc hành động mâu thuẫn với lời nói
Bộ trưởng Brownlee cho hay các hành động của Trung Quốc mâu thuẫn với khẳng định của nước này là mục đích chính của việc xây đảo nhân tạo phục vụ hòa bình. Ông nói, có lo ngại rằng Trung Quốc có thể biến thêm các bãi ngầm thành các đảo nhân tạo, và rồi sau đó tuyên bố chủ quyền hoặc thậm chí các vùng đặc quyền kinh tế quanh đó.
“Tại khu vực đó, sự quá gần nhau giữa các nước đồng nghĩa với việc đó là một tình huống rất khó giải quyết”, ông Brownlee nói. Khoảng 80% thương mại hàng năm của New Zealand đi qua Biển Đông.
Tại Shangri-La hồi năm ngoái, ông Brownlee cho hay một vị tướng của Trung Quốc đã nói với ông rằng căng thẳng ở Biển Đông không phải là một vấn đề đối với New Zealand. “Và tôi trả lời rằng, từ quan điểm của một quốc gia nhỏ hơn, chúng tôi có những lo ngại đó và tôi đã vạch ra chúng”.
Theo ông Brownlee, nhìn rộng hơn, quy mô cải tạo đất của Trung Quốc gây ra “một tình huống hoàn toàn mới trong việc áp dụng bất kỳ các luật biển, luật lãnh thổ cụ thể nào. Đó là một lo ngại, vì không có cá luật cụ thể cho tình huống đó”.
Máy bay trinh sát
Bộ trưởng Brownlee cũng nhận định rằng Trung Quốc không muốn xảy ra xung đột ở Biển Đông. New Zealand thường xuyên điều máy bay trinh sát qua Biển Đông và các máy bay này chưa từng bị Trung Quốc cản trở trực tiếp hoặc bị yêu cầu rời khu vực, ông Brownlee cho hay.
Trong khi đó, các máy bay và tàu chiến của Mỹ đã nhiều lần bị Trung Quốc yêu cầu rời khỏi khu vực.
Bộ trưởng Brownlee cũng cho rằng việc thông qua Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì ảnh hưởng của Mỹ ở châu Á. Tuy nhiên, cả 3 ứng viên tổng thống Mỹ hiện thời đều đều phản đối TPP, vốn cũng cần quốc hội thông qua.
Theo ông Brownlee, sẽ là đáng tiếc nếu TPP không được Mỹ thông qua và nếu vậy thì điều đó có thể làm suy yếu ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cảnh báo Trung Quốc đang tự cô lập

Tại diễn đàn an ninh Shangri-la sáng nay 4/6 tại Singapore, sau khi cảnh báo Trung Quốc có nguy cơ tự cô lập ở Biển Đông, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter đã kêu gọi Trung Quốc tham gia vào mạng lưới an ninh có quy tắc của châu Á.


Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter. (Ảnh: Reuters)
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter. (Ảnh: Reuters)
Tự cô lập hay tham gia mạng lưới an ninh chung của châu Á?
Phát biểu tại diễn đàn Shangri-la, người đứng đầu Lầu Năm Góc nói rằng, Trung Quốc có nguy cơ xa lánh các nước láng giềng và xây nên “Vạn lý Trường thành tự cô lập” khi theo đuổi chính sách bành trướng ở Biển Đông.
“Các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông khiến họ đang tự cô lập ở thời điểm mà toàn khu vực đang liên kết lại và tạo thành một mạng lưới. Nếu những hành động này còn tiếp diễn, Trung Quốc cuối cùng sẽ xây nên một Vạn lý Trường thành tự cô lập”, ông Carter nói.
Ông cũng nhấn mạnh: “Mỹ coi phán quyết sắp tới của tòa án trọng tài quốc tế sẽ là cơ hội để Trung Quốc và các nước khác trong khu vực hướng đến một tương lai có trật tự hơn, làm mới quan hệ ngoại giao, hạ nhiệt căng thẳng thay vì khiến căng thẳng leo thang… Chỉ khi tất cả mọi người chơi cùng một luật chơi thì chúng ta mới có thể tránh được những sai lầm như trong quá khứ”.
Với những lý do trên, người đứng đầu Lầu Năm Góc kêu gọi Trung Quốc tham gia vào mạng lưới an ninh có quy tắc của châu Á. Theo ông, mạng lưới an ninh có nguyên tắc này thể hiện làn sóng tiếp theo trong an ninh của châu Á-Thái Bình Dương và có thể bảo vệ khu vực trước “những hành động đáng lo ngại của Nga” hay tác động của biến đổi khí hậu.
“Mỹ hoan nghênh sự trỗi dậy hòa bình, ổn định và thịnh vượng của Trung Quốc đóng vai trò có trách nhiệm đối với mạng lưới an ninh có nguyên tắc của khu vực”, ông Carter nói.
Mỹ sẽ duy trì cam kết an ninh ở châu Á trong nhiều thập niên tới
Bàn về cam kết an ninh của Mỹ đối với khu vực châu Á-Thái Bình Dương, Bộ trưởng Carter nói rằng, một số người đã sai lầm khi đồn đoán rằng Mỹ sắp rút khỏi khu vực, vì thực tế “điều này sẽ không xảy ra”.
“Đó là bởi vì khu vực chiếm gần một nửa dân số thế giới, gần một nửa kinh tế toàn cầu này vẫn là khu vực có tác động nhiều nhất đến an ninh cũng như sự thịnh vượng của nước Mỹ”, ông Carter nhấn mạnh.
Ông cũng lên tiếng bác bỏ đề xuất chính sách “Nước Mỹ trên hết” mà ứng viên tổng thống của đảng Cộng hòa Donald Trump đưa ra rằng Mỹ sẽ rút lực lượng khỏi châu Á, cụ thể là các nước đồng minh như Hàn Quốc, Philippines, Nhật Bản. Ông Carter nói: “Cho dù bất cứ điều gì xảy ra ở nước Mỹ hay bất cứ đâu trên thế giới, dưới thời chính phủ Dân chủ hay Cộng hòa, ngân sách thặng dư hay thâm hụt, thời bình hay chiến tranh, Mỹ vẫn hợp tác cả về kinh tế, chính trị, quân sự cũng như hiện diện ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Đó là bởi vì sự hiện diện của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương nằm trong lợi ích của Mỹ, chứ không phải chính sách của bất cứ một đảng phái chính trị nào”.
Ông Carter cho biết, Mỹ và nhiều nước châu Á đang tăng cường hợp tác an ninh, “mặc dù vậy Mỹ vẫn là lực lượng quân sự mạnh mẽ nhất, lực lượng đảm bảo an ninh chính cho an ninh của cả khu vực trong nhiều thập niên tới”.
Đối thoại Shangri-La, diễn đàn an ninh lớn nhất châu Á, diễn ra từ 3-5/6 tại Singapore.
Diễn đàn lần thứ 15 năm nay quy tụ bộ trưởng quốc phòng cũng như các tướng lĩnh quân đội của hơn 30 quốc gia trong khu vực, trong đó có Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter; Đô đốc Tôn Kiến Quốc, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng Trung Quốc, Bộ trưởng Quốc phòng Hàn Quốc Han Min Koo; Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Jean-Yves Le Drian; Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ Manohar Parrikar, Bộ trưởng Quốc phòng New Zealand Gerry Brownlee...
Trưởng đoàn Việt Nam tại Shangri-La 2016 là Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.
Các vấn đề chính dự kiến được thảo luận tại diễn đàn là căng thẳng ở Biển Đông, chủ nghĩa khủng bố thánh chiến tại châu Á, các hành động quân sự của Triều Tiên và an ninh mạng.

Sunday, 17 April 2016

Làn sóng phản đối dữ dội việc Ai Cập bàn giao 2 đảo cho Saudi Arabia

Làn sóng phản đối dữ dội việc Ai Cập bàn giao 2 đảo cho Saudi Arabia
aicap
Biểu tình trước trụ sở của Hội Nhà báo ở Cairo, phản đối chính phủ chuyển giao hai đảo cho Saudi Arabia. (Nguồn: THX/TTXVN)

Phóng viên TTXVN tại Cairo dẫn truyền thông sở tại ngày 17/4 cho biết, Quốc hội Ai Cập sẽ thành lập một ủy ban để xem xét quyết định của chính phủ nước này chuyển giao hai hòn đảo Tiran và Sanafir ở eo biển Tiran trên Biển Đỏ cho Saudi Arabia. 

Hiện Quốc hội Ai Cập vẫn chưa nhận được bất kỳ văn bản hay văn kiện nào liên quan đến thỏa thuận chuyển giao hai đảo nói trên nhưng sẽ sớm thành lập một ủy ban để xem xét các tất cả các tài liệu trước khi đưa ra quyết định có thông qua thỏa thuận hay không. 

Trước đó, ngày 9/4 vừa qua, Chính phủ Ai Cập quyết định chuyển giao 2 hòn đảo chiến lược Tiran và Sanafir trên Biển Đỏ cho Saudi Arabia, động thái đã làm dấy lên những tranh cãi và làm bùng phát làn sóng biểu tình ở nhiều tỉnh ở trên khắp đất nước Ai Cập. 

Những người chỉ trích và người biểu tình cho rằng thỏa thuận giữa Cairo và Riyadh liên quan đến hai đảo Tiran và Sanafir vi phạm Hiến pháp hiện hành của Ai Cập. 

Báo điện tử "Dailynewsngypt" đưa tin, làn sóng biểu tình đã lan rộng ở 13 tỉnh, trong đó có thủ đô Cairo, nhằm phản đối quyết định của Chính phủ Ai Cập công nhận chủ quyền của Saudi Arabia đối với hòn đảo trên Biển Đỏ, giữa lúc lực lượng đặc nhiệm với các vũ khí hạng nặng được triển khai để ngăn chặn và giải tán đám đông. 

Những người biểu tình miêu tả quyết định của chính quyền là "hành vi bán đất" và kêu gọi "chính phủ từ chức." Hơn 250 người biểu tình đã bị bắt giữ vì tội "biểu tình trái phép."

Trước những tranh cãi và chỉ trích của dư luận trong nước, Trung tâm Thông tin và hỗ trợ quyết định, một cơ quan trực thuộc Chính phủ Ai Cập, đã công bố các tài liệu chứng minh rằng đảo Tiran và Sanafir thuộc chủ quyền của Saudi Arabia, bao gồm Nghị định Tổng thống 1990 (trong đó nêu rõ hai đảo này nằm ngoài biên giới Ai Cập), các công hàm năm 1988 và 1989 giữa Bộ Ngoại giao Ai Cập và Bộ Ngoại giao Saudi Arabia, cũng như bản đồ Liên hợp quốc từ tháng 11/1973.

Theo cơ quan này, hai nước không có tranh chấp liên quan đến đảo Tiran và Sanafir, mà chúng vốn dĩ thuộc lãnh thổ của Saudi Arabia về mặt lịch sử nhưng được giao cho Ai Cập kiểm soát vào năm 1950 trong bối cảnh leo thang xung đột với Israel. 

Năm 1967, Israel đã chiếm hai hòn đảo này và sau đó trả lại cho Ai Cập theo một hiệp định hòa bình năm 1979. Từ đó tới nay, Cairo tiếp tục quản lý chúng.

Tổng thống Ai Cập Abdel-Fattah El-Sisi cũng đã triệu tập một cuộc họp với đại diện của 19 đảng phái chính trị, người đứng đầu các tổ chức chính trị-xã hội, tổ chức nhân quyền và giới truyền thông để giải thích đồng thời tuyên bố rằng đảo Tiran và Sanafir thuộc chủ quyền của Saudi Arabia, dựa trên các tài liệu chính thức. 

Ông nhấn mạnh thỏa thuận trao hai đảo cho Saudi Arabia sẽ do quốc hội quyết định. Nhiều nghị sĩ quốc hội cũng cho rằng đây chỉ là thỏa thuận mang tính kỹ thuật, do đó nó không cần phải được đưa ra trưng cầu dân ý.

Việc chính quyền Cairo nhất trí trao trả hai đảo trên Biển Đỏ cho Saudi Arabia vào thời điểm hiện nay là vấn đề hết sức nhạy cảm, trong bối cảnh đương kim Tổng thống El-Sisi đang phải đối mặt với nhiều vấn đề ở trong nước. 

Tuy nhiên, giới quan sát khu vực nhận định, động thái mới nhất của Cairo được đưa ra "đúng lúc" nhằm củng cố mối quan hệ đồng minh khu vực đặc biệt với Riyadh và thúc đẩy quan hệ giữa hai nước trên tất cả các lĩnh vực, đăc biệt là kinh tế khi mà đất nước Kim Tự Tháp đang thiếu vốn đầu tư trầm trọng nhằm thúc đẩy nền kinh tế vốn đang èo uột sau nhiều năm bất ổn.

Theo phóng viên TTXVN tại Cairo, ngày 16/4, một tòa án Cairo đã ra lệnh thả 25 người biểu tình bị bắt giữ hôm 15/4 trong cuộc biểu tình phản đối quyết định của Chính phủ Ai Cập trao hai đảo Tiran và Sanafir trên Biển Đỏ cho Saudi Arabia.

Các bị cáo phải đối mặt với các cáo buộc, trong đó có "biểu tình không có giấy phép" - một hành vi phạm tội bị phạt tù theo luật biểu tình mới được thông qua. 

Tuy nhiên, một nguồn tin tư pháp cho biết những người biểu tình đã được trả tự do mà không phải chịu bất cứ một hình phạt nào. Đây được xem là một động thái nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, sau quyết định của Chính phủ Ai Cập trao trả hai hòn đảo cho quốc gia láng giềng Saudi Arabia.

Đã có 246 người chết, 2.527 người bị thương vì động đất tại Ecuador

Đã có 246 người chết, 2.527 người bị thương vì động đất tại Ecuador
    Ecuador
    Lực lượng cứu hộ giải cứu người còn sống bị mắc kẹt trong một căn nhà đổ nát sau trận động đất ở Manta. (Ảnh: AFP/TTXVN)

    Theo thống kê sơ bộ, đến thời điểm hiện tại trận động đất mạnh 7,8 độ Richter xảy ra vào ngày 16/4 tại Ecuador đã làm ít nhất 246 người chết, 2.527 người khác bị thương và hơn 1 triệu người bị ảnh hưởng.

    Đây là trận động đất đứng thứ bẩy về mức độ thiệt hại về người tại khu vực Mỹ Latinh trong vòng 20 năm qua.

    Theo Cơ quan Địa Vật lý Ecuador, kể từ khi xảy ra trận động đất đã có hơn 135 dư chấn, mạnh nhất với cường độ 6,1 độ Richter vào rạng sáng ngày 17/4 giờ địa phương.

    Tuesday, 23 February 2016

    Người trong cuộc hé lộ lý do em trai cựu Tổng thống Bush thất cử

    Khởi động với ưu thế vượt trội về thân thế, tài chính cũng như sự ủng hộ trong đảng, vậy nhưng ứng viên đảng Cộng hòa Jeb Bush tuần qua phải tuyên bố dừng cuộc đua vào Nhà Trắng. Nhiều người trong cuộc cho rằng ứng viên này đã phạm sai lầm chiến lược.

    Từ rất lâu trước khi tỷ phú Donald Trump bắt đầu chiến dịch tranh cử, và cả trước khi sự giận dữ sâu sắc của cử tri Mỹ trở nên không thể rõ ràng hơn, Jeb Bush dường như là cái tên triển vọng nhất cho cuộc đua giành quyền đề cử của đảng Cộng Hòa để chạy đua vào Nhà Trắng.

    Jeb Bush thất vọng tuyên bố dừng cuộc đua tối 20/2. (Ảnh: Fox News)
    Jeb Bush thất vọng tuyên bố dừng cuộc đua tối 20/2. (Ảnh: Fox News)
     
    Trong năm 2015, ông đã vận động được 150 triệu USD cho ngân sách tranh cử, và quy tụ về bên mình một số chiến lược gia xuất sắc nhất trong đảng Cộng hòa. Những yếu tố này cộng với xuất thân danh giá và sự ủng hộ của lãnh đạo đảng khiến Jeb Bush là ứng viên nặng ký hàng đầu.

    Thế nhưng sau kết quả bầu cử sơ bộ tồi tệ tại bang South Carolina cuối tuần qua với vị trí thứ 4, sau khi chỉ giành được 7,8% số phiếu ủng hộ, so với 32,5% của tỷ phú Donald Trump, ông Bush đã chính thức tuyên bố rời bỏ cuộc đua.

    Theo các nhà quan sát, việc ông Bush kết thúc cuộc đua vào Nhà Trắng chỉ sau 3 vòng bầu cử sơ bộ nội bộ đảng Cộng hòa là câu chuyện về những toan tính chính trị sai lầm cùng những sai sót chiến lược.

    Đánh giá sai tâm lý cử tri

    Theo chính những người từng làm việc cho chiến dịch tranh cử của hai ứng viên tổng thống Mỹ gần nhất, ngay từ đầu ông Bush có vẻ đã phán đoán sai tâm trạng của cử tri đảng Cộng hòa. Ví dụ, tháng 12/2014, Bush tập hợp các cộng sự cấp cao cùng một nhóm nhỏ các nhà hoạt động chính trị toàn quốc để bàn về khả năng ra ứng cử.

    Khi đó, một khảo sát toàn quốc về tâm trạng của cử tri đã bị chính ông Bush cùng các công sự xem như không cần thiết. Khảo sát này, theo một người tham gia, lẽ ra đã giúp ông Bush cảm nhận rõ tâm trạng muốn “nổi loạn” của những người bảo thủ.

    Khảo sát đó lẽ ra cũng có thể giúp sớm nhận diện mối đe dọa Donald Trump, một tỷ phú chưa từng có kinh nghiệm làm chính trị, nhưng đã nắm được và khai thác tâm lý chán ngán chính quyền này để dẫn đầu các cuộc khảo sát cử tri.

    Dù vậy khi được đặt câu hỏi, người phát ngôn cho chiến dịch tranh cử của ông Bush đã bác bỏ những nhận định trên. “Ông ấy chia sẻ sự giận dữ của cử tri từ những ngày đầu và không hề lạc lối khỏi điều đó”, bà Kristy Campbel tuyên bố.

    Hình ảnh “thiếu sinh khí”

    Xem Trump như một thứ mốt nhất thời trong mùa tranh cử, và sẽ sớm tàn lụi sau những tuyên bố gây tranh cãi, chiến dịch tranh cử của ông Bush đã chậm chạp trong việc đáp trả vị tỷ phú bất động sản, khi lần đầu bị chỉ trích là “thiếu sinh khí” hồi tháng 8 năm ngoái. Thay vì đối đầu trực diện với đối thủ, Bush đi theo chiến lược tránh xa những tranh cãi và tập trung nhiều vào những đề xuất chính sách.

    Donald Trump (trái) đã khôn ngoan khi không ngừng chỉ trích Jeb Bush thiếu sinh khí. (Ảnh: CBS)
    Donald Trump (trái) đã khôn ngoan khi không ngừng chỉ trích Jeb Bush thiếu sinh khí. (Ảnh: CBS)
     
    Trong khi đó Donald Trump liên tục ra đòn hướng vào Bush trong các bài diễn thuyết cũng như trên Twitter, khắc họa đối thủ như một người mệt mỏi, yếu đuối và xa rời đảng Cộng hòa. Trump đả kích Bush trên Twitter hàng trăm lần, nhiều hơn bất kỳ đối thủ nào khác.

    Và khi những công kích “thiếu sinh khí” nhắm vào ông Bush bắt đầu phát huy tác dụng, khiến tỷ lệ ủng hộ ứng viên này sụt giảm, ông đã phải đăng đàn khẳng định mình tràn đầy năng lượng để trở thành tổng thống. Ông khẳng định mình làm việc 16 giờ mỗi ngày, xuất hiện với hình ảnh hăng hái hơn trên sân khấu và trả đũa Donald Trump.

    Dù vậy, đằng sau cánh gà, các nhà tài trợ cho biết khi đó họ lo sợ rằng Bush đã lãng phí quá nhiều thời gian trước khi ứng phó một cách nghiêm túc. Một số trợ thủ của vị cựu thống đốc bang Florida đã giận dữ hàng tuần trời trước những chỉ trích của Trump, và hối thúc chiến dịch tranh cử phải thay đổi chiến lược, theo hướng quyết liệt hơn.

    “Họ đã có một tính toán sai lầm khủng khiếp khi không hiểu rõ ý đồ của công kích thiếu sinh khí, vốn được lên kế hoạch để khiến Bush trở nên yếu đuối, nhợt nhạt”, Steve Schmidt, người từng là quản lý chiến dịch tranh cử năm 2008 của ứng viên Cộng hòa John McCain nhận xét.

    “Tô vẽ ông ấy là người yếu đuối đã tước đi khả năng ông ấy đưa ra ý kiến tranh luận, mà nếu nhìn vào lý lịch, năng lực và kinh nghiệm, ông ấy là người phù hợp nhất để lãnh đạo”, Schmidt tuyên bố.

    Khi Bush mở màn chiến dịch tranh cử hồi tháng 6, ông là người bỏ xa các đối thủ khác trong đảng, khi giành 18% trong các cuộc khảo sát cử tri. Nhưng 6 tuần sau, Trump đã vọt lên, với 26% cử tri ủng hộ, trong khi tỉ lệ người ủng hộ Bush chỉ còn khoảng 12%. Đến nay, tỉ lệ cử tri muốn đề cử Trump đã là 38%, theo khảo sát của Reuters/Ipsos.

    Cuộc chiến Iraq

    Có lẽ bước đi sai lầm lớn nhất của Bush là khi ông đã bỏ ra nhiều ngày, cố gắng giải thích liệu mình có triển khai cuộc chiến tại Iraq, như anh trai, cựu Tổng thống George W. Bush từng làm nếu ở thời điểm 2003.

    Ngay cả vị cựu tổng thống Mỹ đã thừa nhận sai lầm khi tiến hành cuộc xâm lược năm 2003. Thế nhưng trong một ngày tháng 5 năm ngoái, Jeb Bush lại trả lời trên kênh Fox News rằng “tôi cũng sẽ làm vậy”, cho dù biết được thực tế rằng Iraq không sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt.

    Cho dù sau đó Bush tuyên bố ông không hiểu câu hỏi, phản ứng của ông đã mở màn cho nhiều ngày tranh cãi, khi các ứng viên phe Dân chủ bình luận ông không có gì khác anh trai trong vấn đề chiến tranh Iraq.

    Một số cố vấn chính sách đối ngoại của ông Bush đã ngạc nhiên, khi ông không chuẩn bị sẵn câu trả lời cho câu hỏi khó tránh này.

    Việc không muốn là người chống lại anh trai đã khiến ứng viên này mất nhiều ngày cố gắng sửa chữa tuyên bố trên, cho đến khi cuối cùng buộc phải tuyên bố rút lại câu trả lời, để khẳng định sẽ không ra lệnh tiến hành cuộc chiến.

    Thất bại của Jeb Bush trở nên khó tránh khi thống đốc bang South Carolina Nikki Haley tuyên bố ủng hộ ứng viên Marco Rubio, ngay trước cuộc bầu cử sơ bộ tại bang này cuối tuần qua. Diễn biến này khiến ông không chỉ mất đi sự ủng hộ của một vị thống đốc được lòng cử tri, mà nó còn giúp đối thủ Rubio, người ông Bush nhiều lần công kích, giành thêm hậu thuẫn.

    Và tối thứ Bảy vừa qua, chỉ 2 tiếng sau khi các điểm bỏ phiếu sơ bộ đóng cửa, ông Bush đã tuyên bố rời cuộc đua.

    Đô đốc Mỹ đề nghị dỡ cấm vận vũ khí với Việt Nam

    Trong bối cảnh, Biển Đông tiếp tục leo thang căng thẳng, Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương cho rằng, Mỹ nên dỡ bỏ cấm vận vũ khí với Việt Nam, giúp Việt Nam nâng cao năng lực an ninh hàng hải và coi đây là cơ hội chiến lược.


    Máy bay trinh sát P-3 Orion của Mỹ. (Ảnh minh họa: News)
    Máy bay trinh sát P-3 Orion của Mỹ. (Ảnh minh họa: News)
     
    Bình luận về những động thái gần đây của Trung Quốc ở Biển Đông, phát biểu tại phiên điều trần trước Ủy ban Quân lực Thượng viện Mỹ ngày 23/2, Đô đốc Harry Harris, tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ cho rằng, Trung Quốc “rõ ràng đang quân sự hóa Biển Đông” và “theo đuổi bá quyền ở Đông Á”.

    Tại phiên điều trần, ông Harris cũng xác nhận lại thông tin mà Viện nghiên cứu quốc tế và chiến lược (CSIS) đưa ra trước đó rằng Trung Quốc đang lắp đặt các radar cao tần ở Trường Sa sau khi triển khai tên lửa phòng không HQ-9 trên đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa của Việt Nam.

    Tuy nhiên, vị đô đốc này nhấn mạnh, tình hình chung cũng cho thấy cơ hội chiến lược cho Mỹ tăng cường liên minh với các nước ở khu vực ngoại vi Trung Quốc, trong đó có Việt Nam.

    Chính quyền Tổng thống Mỹ Barack Obama những năm gần đây đã đẩy mạnh hợp tác với Việt Nam. Năm 2014, Mỹ tuyên bố dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam. Theo đó, Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương trên biển và phương tiện tuần tra nhằm cho phép Việt Nam phát triển năng lực hàng hải.

    Thượng nghị sỹ John McCain tại phiên điều trần cũng đã lên tiếng chỉ trích các động thái gần đây của Trung Quốc và cho rằng Trung Quốc đang hành xử giống như "một kẻ bắt nạt" ở châu Á - Thái Bình Dương. Ông cũng đã đề cập đến vấn đề dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí với Việt Nam khi đặt câu hỏi cho Đô đốc Harris: “Ngài có nghĩ là chúng ta cần dỡ bỏ cấm vận bán vũ khí cho Việt Nam không?”, ông McCain nói.

    Trả lời câu hỏi này, Đô đốc Harris nói: “Vâng, thưa ngài Thượng nghị sỹ, tôi cho rằng chúng ta nên củng cố quan hệ với Việt Nam. Tôi nghĩ đây là cơ hội chiến lược cho chúng ta, và tôi cũng cho rằng người dân Việt Nam sẽ hoan nghênh cơ hội hợp tác chặt chẽ hơn với chúng ta với tư cách là đối tác an ninh”.

    Vị Đô đốc này cũng đưa ra đề xuất, Hải quân Mỹ nên triển khai các tên lửa chống hạm mới do Lockheed Martin sản xuất đến các vùng biển châu Á để đối phó với Trung Quốc. Được biết, việc mua sắm các tên lửa này nằm trong kế hoạch ngân sách trị giá 8,1 tỷ USD cho năm tài khóa 2017 do Lầu Năm Góc đề xuất nhằm nâng cao năng lực chiến đấu của hải quân nước này.

    Theo kế hoạch, hải quân Mỹ dự kiến mua 24 tên lửa chống hạm đầu tiên của Lockheed Martin vào năm tới và mua tổng cộng 464 tên lửa trong vòng 5 năm tới. Các tên lửa này được dự kiến trang bị cho các máy bay ném bom chiến lược B-1B bắt đầu từ tháng 9/2018 và chiến đấu cơ 18E/F một năm sau đó, theo tài liệu của Lầu Năm Góc.
     
     
    Blogger Templates